TRANG THƠ CÁ NHÂN

LỜI GIỚI THIỆU

Thơ là tiếng nói của tâm hồn, là nơi lưu giữ những rung động chân thành trước quê hương, gia đình, con người và cuộc sống. Đến với thơ không phải để tìm sự cầu kỳ của ngôn từ, mà để gửi gắm những điều đã trải qua, những điều đã suy ngẫm trong suốt hành trình của một đời người.

Trang Thơ Cá Nhân giới thiệu những bài thơ do Nguyễn Thế Phiệt sáng tác qua nhiều giai đoạn, với các chủ đề về tình yêu quê hương, tình mẫu tử, gia đình, truyền thống dòng họ, nghĩa tình bè bạn, cùng những suy tư về lịch sử, văn hóa và nhân sinh.

Mỗi bài thơ là một kỷ niệm, một cảm xúc và cũng là một lời tri ân đối với những người thân yêu, với quê hương Hà Tĩnh và với những giá trị tốt đẹp của dân tộc Việt Nam.

Hy vọng những vần thơ mộc mạc nhưng chân thành sẽ đem đến cho bạn đọc sự đồng cảm, niềm tin yêu cuộc sống và tình yêu đối với quê hương, cội nguồn.

Nguyễn Thế Phiệt

Bên dòng sông yêu thương của Mẹ

Với quê hương bao nhọc nhằn nỗi thương yêu/Câu tam thốn khí con vẫn nợ cha những chiều bên phố vắng,/Tiếng “quê hương” trong lòng con trĩu nặng/Nỗi hiu hắt buồn nhớ mỗi độ tháng ba về …
Nơi quê người khi mỗi sáng thu sang/Mưa xối xả, nhớ quê hương vườn hoang cỏ dại/Lòng thấp thỏm  tràn nỗi niềm thương nhớ tới/Thu nay nữa rồi con không còn mẹ, mẹ ơi.

Sông và núi cả một đời ôm ấp trái tim con/Nhưng không ấm bằng cái nôi mẹ ru thuở nhỏ./Nơi nẻo quê những chiều thương nhớ/Con cò bay cánh lả dập dờn.

Mục lục

  1. Mẹ. 17
  2. Cha. 21
  3. Đêm không ngủ. 24
  4. Nỗi nhớ chiều nay. 26
  5. Về Quê. 28
  6. Cảm xúc lên ngôi 30
  7. Vu Lan nhớ Mẹ. 31
  8. Vò võ quê nhà. 33
  9. Nơi ấy – Ngàn Sâu. 35
  10. Vẫn nợ quê hương cho một lời nguyền. 37
  11. \Hết thu rồi 40
  12. Về Ân Phú. 43
  13. Ngày tựu trường của bốn  mươi năm.. 47
  14. Viếng Anh. 52
  15. Một thoáng Tây Nguyên. 57
  16. Chiều Biển Hồ bên bến Sông Ngâu. 59
  17. Minh ơi! 61
  18. Mạnh ơi 64
  19. Chị ơi 68
  20. Bài thơ ước nguyện. 71
  21. Nghe tiếng ếch kêu nhớ bạn xa. 76
  22. Gửi bạn. 78
  23. Thơ mùa thu. 81
  24. Nơi bến đợi 83
  25. Song thọ hoạ vận. 86
  26. Mừng thầy song thọ. 86
  27. Đệ nhất cao tổ khảo. 88
  28. Nguyễn sỹ Ưu. 88
  29. Vườn xưa. 90
  30. Viên cố nguyệt minh. 92
  31. Hận. 95
  32. Hồi  hận. 97

Mẹ

Mười năm rồi mẹ không tựa cửa chờ con,

Mười năm rồi mẹ không đòi về quê khi trở trời trái gió.

Mười năm rồi con không còn ai để giận

Những chuyện vu vơ sau buổi nhọc nhằn.

Mẹ đã về quê nơi gió nội xa xăm

Nơi mẹ nằm có cả một đồng sim trìu mến

Nơi mẹ nhìn ra là con sông Ngàn Sâu khi thuyền cập bến

Gối đầu lên núi Mồng Ga xanh ngắt mỗi thu về.

Sông và núi cả một đời ôm ấp trái tim con

Nhưng không ấm bằng cái nôi mẹ ru thuở nhỏ.

Nơi nẻo quê những chiều thương nhớ

Con cò bay cánh lả dập dờn.

Nơi Vũng Tàu, chiều nay bàn thờ con lên hương

Hương nghi ngút vẽ đường về bến cũ

Bóng mẹ xăm xăm lần bờ tre lối nhỏ

Tiếng ru con thoang thoảng bóng chiều tà

Nhớ năm xưa, tuổi mười tám con phải đi xa

Áo trắng học sinh mẹ đầm đìa nước mắt

Thăm thẳm sương mù ngọn đèn khuya khoắt

Ngàn Sâu vẫn hằng đêm như khuyết nửa trăng ngàn.

Nơi quê người khi mỗi sáng thu sang

Mưa xối xả, nhớ quê hương vườn hoang cỏ dại

Lòng thấp thỏm  tràn nỗi niềm thương nhớ tới

Thu nay nữa rồi con không còn mẹ, mẹ ơi.

5 tháng 9 al. 2018

Cha

Cha đi vắng nhà đã hơn ba mươi năm

Đêm quê xưa cơn mưa  xuân  lay  lắt

Gió trên cây vẫn bâng quơ xào xạt

Con mơ  thấy cha sau mỗi chuyến đò chiều.

Trên vai cha như cả một non quê thương yêu

Gánh kĩu kịt giữa hai thời xa vắng

Một ông lý hào lo dân đói kém

Một ông đồ nho lo chữ hiếu mai mốt chẳng còn.

Sau lưng cha là dãy núi Kê Sơn

Trước mắt cha là con sông Ngàn Sâu xanh thẳm

Núi và sông đã sinh ra cha, với bàn tay chai sạn

Gánh trên lưng nuối tiếc một vương triều.

Với quê hương bao nhọc nhằn nỗi thương yêu

Câu “tam thốn khí*” con vẫn nợ cha những chiều bên phố vắng

Tiếng “quê hương” trong lòng con trĩu nặng

Nỗi hiu hắt buồn nhớ mỗi độ tháng ba về.

Quê hương

 20 tháng 3 al. 2018

*嗚呼 ,三寸氣在千般用一旦無常萬事休

Ô hô ! tam thốn khí tại thiên ban dụng, nhất đán vô thường vạn sự hưu

Đêm không ngủ

Nơi quê xưa, một đêm đông giá lạnh
Không ai mong, không kẻ nhớ, người chờ,
Nơi vườn cũ, gió xào cây bất chợt
Quá thân quen, sao bỗng hóa lạ lùng?

Ngọn đèn vắng, trăng soi lồng bóng nhạn
Tiếng cuốc kêu não ruột ngày về,
Ai muốn chọn cái con đường cô độc, 
Nên vẫn mong một ảo ảnh đam mê?

Ta mong mỏi, kỷ niệm về năm ấy
Sao vẫn mang, hồi ức nặng vai này?
Ta vẫn biết, sự đời không như mộng
Sao lại buồn, lại nhớ, chốn xưa: quê?

30/01/2015

Nỗi nhớ chiều nay

Gửi các con

Cha về quê, bâng khuâng với thời gian
Nỗi nhớ con, lâng lâng trong ảo vọng
Trời quê hương chiều đông lóe nắng
Như nỗi buồn, chợt ấm trái tim cha.

Các con thương ơi, ai cũng có một mái nhà
Một gia đình, có các con, có mẹ, có cha
Có hy vọng với thời gian… hạnh phúc
Đâu muốn vắng một người trong bữa cơm chung…

Mỗi bữa cơm chiều, lòng cha cứ lâng lâng
Nồi cơm nấu một lần, ăn làm ba bữa
Hũ muối vừng oh  làm cho vẫn còn một nửa
Nhưng thấy ngon hơn, sau phút thăm mộ ông về.

Cha đâu muốn xa nhà để con nhớ, con thương
Khi tuổi sáu mươi, gặp trái gió trở trời
Khi đêm đông, quạnh hiu ngồi bên lò sưởi
Nhưng con ơi, những điều cha muốn nói,
Mỗi khi về nhà, cha lại cứ muốn đi…

Đêm quê – 30/01/2015

Về Quê

Một mình lầm lụi đêm khuya
Nghe chim ríu rắt như chia nỗi lòng,
Con cò lặn lội bờ sông
Cò đi bắt cá… hay mong mẹ về?
Mẹ ta còn bận canh khuya
Giã xong cối gạo đêm thu sáng trời
Ngân nga vẳng tiếng ru hời
Vu vơ… chỉ có bầu trời lé sao
Xa quê vời vợi thuở nào
Về quê tháng bảy với bao nỗi lòng
Chân quê văng vẳng bên sông
À ơ tiếng hát người mong người chờ
Ai ơi vắng tiếng đò đưa
Chiều qua ra bến… thuở xưa… đò chiều
Bến xưa còn đó, liêu xiêu cánh cò

Giun kêu dế rú buồn lòng
Mẹ ơi! còn lại nhớ mong mỗi ngày.

Đêm Vu Lan 2019 tại quê

Cảm xúc lên ngôi

Khi trăng lên gió mát
Khi chim trẻ gọi đàn
Phận tre già khi tuổi chớm thu sang
Chờ măng mọc để làm cây chống bão.

Sáng xuân nay tôi cài hoa lên áo
Đợi bên thềm, hoa trái mới thêm xuân
Bàn thờ gia tiên tôi vội lên đèn
Chờ xe hoa đến, đón mừng con hạnh phúc.

Hân hoan
Khi con trẻ có thêm ngưỡng vào đời
Cũng bao điều… cảm xúc, đơn sai.
Một cành cây, thêm nhánh thêm chồi
Chờ mong quả ngọt.

13.4.2019

Vu Lan nhớ Mẹ

Đêm Thu vẳng tiếng đò đưa
Lòng ta nhớ mẹ thuở xưa; năm nào…
Trời Thu lấp ló ánh sao
Sông Ngân Ô Thước..nôn nao nỗi lòng.
Mẹ ta vẫn áo nâu sòng
Trưa thu vãn chợ, bên sông đợi đò
Đò ơi đã đến bến chưa
Nẻo quê hiu quạnh, chợ thưa thớt người.
Đêm rằm tháng bảy mưa rơi
Nằm mơ đón mẹ đầy vơi nỗi niềm
Con cò ngã cánh liêu xiêu…
Cò ơi… thoang thoảng những điều mẹ ru.
Bao giờ cho đến chợ thu
Bánh đúc gạo ré mẹ mua chợ về
Chợ quê vẫn họp thôn quê
Bêm sông, vẫn đợi đò về mái đưa,
Giờ này mẹ sắp về chưa?
Con ra đầu ngõ … mẹ chưa thấy về.
Tháng Bảy lụt ngập bờ tre
Mà con mong mẹ bến bờ xa xăm
Mười ba, chợ họp ngày rằm
Lòng sao nặng trĩu xa xăm …chợ…đò…
Vu Lan tháng bảy mưa ngâu
Hương bay nghi ngút tìm đâu ?… Niết bàn
Bình hương thay nắm tro tàn
Lòng ta nhớ mẹ lầm than, nỗi buồn.

Rằm tháng 7 Kỷ hợi 2019
Mẹ tôi tròn 100 năm ngày sinh, 11 năm không về với các con nữa.

Vò võ quê nhà

Tiếng vọng yêu thương từ bờ tre khóm trúc
Hà ru hời… thoang thoảng tiếng mẹ xưa,
Bốn lăm năm cánh cò lặn lội nơi đất khách
Vẫn một lòng đau đáu tiếng “ quê hương”.

Xuân đã đến, Xuân qua rồi, Xuân lại đến,
Đâu còn Xuân của tuổi chớm đôi mươi
Cánh cò mỏi, tìm về nơi nương náu
Những phút yêu thương hai tiếng “gia đình”.

Bao mơ ước đi qua, trở thành dĩ vãng
Bạn bè xa, xa nhớ vấn vương lòng
Một khắc khoải trong tâm hoài niệm cũ
Ngày tết ấy, xa quê nơi biển nhớ, chốn Cao nguyên.

Rồi quen dần vài ba xuân Hà Nội xưa,
Của những năm ròng gắn với đau thương ấy,
Đất Sài Gòn cũng chẳng là nơi dung dưỡng nữa
Ba mươi năm, “kê chưa chín”… Nam Kha, giấc mộng dài.

Nơi Vũng Tàu này, cũng chỉ nương thân
Chẳng hưu quạnh, nhưng thiếu hồn cố quận,
Chẳng đam mê, chỉ gia đình ấm cúng
Mơ chiều Xuân …
                                vò võ một quê nhà…

1.1 Canh Tý 2020

Nơi ấy – Ngàn Sâu

Sông vẫn chảy mà anh mơ về lại
Nước cứ trôi hờ hững với thời gian
Ngàn Sâu xưa nước vẫn cứ đục, trong
Cho lòng dạ người xa trắc ẩn.
Bốn lăm năm cánh cò thương nhớ
Buổi chiều hè vẩy cát bến sông quê
Cánh đồng Thoong không còn vết tích nữa,
Bến Thoong giờ kè đá lưa thưa.
Sông có nhớ buổi chiều con đò đợi
Đón người đi sang bến tha hương
Anh vẫn gửi lời thề tha thiết ấy
Gió Ngàn Sâu thương nhớ vơi đầy?
Buổi chiều lạ người xa không bến cỗi
Gió đu đưa hương bưởi mát lành
Người về lại, bến đã phủ rêu xanh
Hoa xào xạc vu vơ trong gió thoảng
Người năm ấy bơ vơ bên bến vắng
Giọt mưa rơi, áo ướt, khói lơ thơ
Bến hoài vọng người về không ở lại
Áng mây xa thấp thoáng gió xuôi về
Chiều cố quận ánh dương tà sau núi
Một cõi vu vơ man mác…gió lay; chiều!?
19.6.2019
THẾ PHIỆT

Gửi người Ân Phú yêu thương

Vẫn nợ quê hương cho một lời nguyền

Ta đi vu vơ trong suốt bốn mươi lăm năm
Lòng đau đáu về nơi quê Cha đất Tổ,
Nơi ấy, con sông Ngàn Sâu dập dờn sóng vỗ
Nơi hương cau vẫn đưa thoang thoảng mỗi sáng tiếng ru hời.

Bóng dương tà gác núi chiều hôm
Con tu hú kêu dục lòng hối hả
Nơi xóm cũ không còn cái tên cũ,
Bến quê xưa, vắng tiếng gọi đò về.

Chỉ còn bâng khuâng trinh nữ, thẹn thùng quê
Con sông Ngàn Sâu vẫn lững lờ xuôi chảy
Trang sách cũ gợi lòng đất trìu mến
Một cảnh xa xưa thấp thoáng một Kẻ Bòong.

Mảnh đất hiền đã thấm máu cha ông
Sáu trăm năm khi người xưa dựng trại,
Cái Trại Đầu, đầu tiên miền sơn cước ấy
Khi cha con song trạng không khuất phục Ngô thù.

Sử Hy Nhan đã nằm xuống đây
Năm một ngàn bốn trăm hai mươi mốt(1421)
Tháng Bảy xưa chắc mưa rơi thảm thiết
Giọt mưa quê thánh thót chữ Trại Đầu.

Sáu trăm năm rồi, đất nước diệt Ngô
Đất Trại Đầu trở thành nơi Dân Ân Quốc Phú(民殷国富)
Hai từ Ân Phú lẫy lừng vang mãi
Gắn với tên mười hai vị tôn thần.

Những rú Trộ Voi với cồn Đội Đèn
Nơi cồn Vại quan Bà hiển thánh
Đền Nhà Bà xưa, một thời hưng phế
Tiếng vọng người đi mở cõi thuở hoang vu

Ôi quê hương, ngậm ngùi lịch sử chừng ấy năm
Mười tám vị tiên hiền xếp bút nghiên đi về Nam phương,
Những tên người Trần Tiết Việt, Trần Thanh Đốn
Cùng Hy Nhan, Đức Huy lịch sử oai hùng.

Ta vẫn nợ đời chép sử sáu trăm năm
Dựng lại miếu thờ Tiên hiền mở cõi,
Hỡi anh linh ngàn năm cố Quận
Cho lòng con thương, được thanh thản mỗi chiều về.

Sài Gòn 1.7.2019
THẾ PHIỆT

 

Hết thu rồi


Đêm nằm gió lướt đò đưa
Nhớ về tổ ấm nhưng chưa kịp tàu.

Xa Vũng Tàu ba ngày
cơn nhớ đã trào dâng,
Nơi bến sông quê
đêm vẳng nghe tiếng dế.
Buồn, nhớ, yêu thương canh dài gió lạnh
Tiếng rít chim non thương, thương nhớ gọi chim đàn.

Vắng một ngày
thắm đượm nhớ nhung gê,
Tình sâu thẳm
trong biển lòng mong mỏi
Gió dào dạt thổn thức tiếng tàu xa…xa tới
Nơi cõi lòng vương vấn cố nhân hoài.

Về hay ở? đây,
đu đưa một chiều dang dở
Ran rắng bên thềm
đêm nằm nghe tiếng dế vọng,
Cuộc mộng du trong suốt mấy mươi năm sâu lắng
Nơi bến cũ tình đời sao lắm nhẽ cuộc chia ly.

Mẹ không còn, cha cũng như bóng sao khuê,
Lấp lánh nhớ nhung mưa chiều đơn chiếc
Côi cút yêu thương đan lòng với sắc lệ,
Níu kéo gì đây, một mơ mộng hão huyền.

Nơi Vũng Tàu xa
người nhớ thương yêu
Buổi cơm chiều vắng, khuyết nồng hơi ấm
Về hay ở đây, thẩn thờ xa vắng
Một cánh buồm xuôi, không bến hẹn cập bờ.

Tháng 11.2019

Về Ân Phú

Nhựng cân đàng mới toenh
Nằm nghênh ngang khắp xóm
Rọong đạ thành ô ngay ngắn
Tru cả bầy, bò nghếnh ngáng khắp nương.

Mấy năm rồi em về quê Ân Phú làm du
Đạ biết hết tên làng tên xóm
Đạ cấy đến Lam Nhe, Đồng Áng
Đạ bít sim Rú Nậy, nhủi tép Hà Bòong…

Những tên làng Bòong, Miệu, cơn Dênh
Những tên đồng Lam Nhe, Chục Khố
Những tên suối Ồ Ồ, Ba Hố
Chiến trận xa xưa nơi cồn Đội Đèn.

Quê ta có tự sáu trăm năm rồi với những tên…
Khi hai Quan Trạng về khai dân lập ấp
Khi bà Vương Mậu theo chồng đi đánh giặc
Lẫy lừng oanh liệt thời Lê sơ.

Tên Kẻ Bòong, Trại Đầu từ xa mới khai cơ
Gắn làng Đông, làng Đoài, làng Bổn
Khi Vua Tự Đức ban tên Ân Phú
Có thêm làng Đầu trại, tân Miệu, Trung Đình

Em làm dâu đạ chừng ấy năm
Hạ đến, Xuân về em vô Trộoc Điện,
Và tới đền Bà dâng nén tâm hương
Công người xưa khai ấp mở đường,

Để Ân Phú ngày nay điện sáng

Chốn xa xôi anh từng ngoong móong.

Sáng xuân kia, cho một ngày về…

Sài gòn, 5 tháng 12 năm 2015

Ngày tựu trường của bốn  mươi năm

(Thân tặng các bạn khóa 1972-1975 trường C3 Đức Thọ)

Mỗi độ đông về áo quê thêm sắc,

Lá rụng cuối thu, làm thổn thức mái trường xưa

Con sông quê hương tải những ước mơ

Giờ hiện thực khi mỗi lần ta gặp mặt.

Đêm cuối năm, trời chớm đông gió bức heo hắt,

Như muốn kéo mình về  xa xưa của buổi tiễn đưa.

Đã bốn mươi năm bọn  mình xa quê

Khi đất nước đang hai miền chia cắt,

Các bạn ở lại cũng đứa Tây đứa Bắc

Đến ngày này thì đã tuổi chớm sáu mươi.

Ngày tựu trường, gặp bạn cũ nơi quê hương

Bao kỷ niệm tình bạn, tình mình chan chứa.

Tình quê hương còn phảng phất tình đôi lứa.

Có những cặp vợ chồng, xưa hai đứa, mày-tao.

Cái tên trường Cấp ba Đức Thọ thân yêu,

Hãy cho chúng mình trở về xuân cùng năm tháng,

Của dĩ vãng xa xưa, khi học đường trong lửa đạn

Của ánh đèn hiu hắt, những đêm mưa bom.

Tụi chúng mình đến lớp, cà gói với cơm

Thầy giảng câu Kiều trong pháo sáng chập chờn,

Trò phụ đạo trò những bài hình học.

Bài lịch sử ba lần Nhà Trần chống quân Nguyên Mông…

Bốn mươi năm ngậm ngùi với thời gian

Lũ chúng mình như con cò ăn xa tìm về chốn cũ

Lòng mãi thơ ngây như buổi đầu gặp gỡ

Chút hương lòng tỏa ấm với thời gian.

13/11/2015

 Chị tôi

Tóc chị bạc trong nắng mưa dầm dãi

Bảy mươi rồi thân cò đeo đẳng những lo toan

Chị về quê khấp khoải với thời gian

Nhìn nấm mồ cha lưng tròng nước mắt.

Thuở xa xưa, chị nhom lửa kéo che, nấu mật,

Lo băm bèo…

Hai ống quần, ống cao ống thấp

Lo cho em ăn học, chị chật vật với ruộng nương.

Rời cuốc cày trên vai, chị đi học thành cô giáo làng.  

Rồi phải theo chồng đi kiếm kế nuôi con,

 xa quê ngàn dặm đau đáu một tấm lòng với cha già mẹ yếu.

Hai đời chồng, cũng chưa hết cô đơn! Trăm bề túng thiếu…

              Một thân già

                           Lại muôn nỗi lo toan, cháu cháu, con con,

Tuổi bảy mươi, vẫn dìm mình trong đời gian khổ.

Thương chị thân cò, lưng hạc… vì con, cho nên nỗi…

12.2018

(Người anh rể kính yêu)

“Trường Sơn”, vọng tiếng tự suối vàng

Não ruột lòng em phút bàng hoàng

Hình đó, người đâu? hồn ẩn bóng,

Gặp anh ! hư thực, chốn trần gian.

Anh đã về nơi cõi vĩnh hằng

Cuối xuân năm ấy xứ xa xăm

Giữa rừng, không khói hương đưa tiễn,

Hồn đã tha hương chừng ấy năm.

Ba lăm năm ấy, chốn rừng sâu

Không áo che thân máu quyện đầu,

Rừng lạnh, ve kêu, hồn mong mỏi

Ai người thân thuộc, dạ cô sầu.

Từ thuở anh đi, lửa đạn bom

Xới nát quê hương tận xóm làng,

Rời mái trường xưa vào  chiến trận

Ước ngày tắm mát bến  Ngàn Sâu…

Ngàn Sâu xanh thẳm đã bắc cầu

Ước về bên nớ ta có nhau

Đau xót tang thương vòng nhật nguyệt

Gọi anh, anh chẳng về Ngàn Sâu ?!

Anh đã đi qua một cuộc đời

Tuổi trần dừng lại ở đôi mươi,

Bài thơ viết giở trên báng súng

Máu chảy, nhòa đi giang giở lời.

Ngày gặp lại anh… trong huyền ảo

Âm dương xa cách dạ xót đau,

Anh ngồi trong ảnh nhìn thanh thản

Luống những lòng  em một nỗi sầu.

Anh bảo là anh nguyện mãn rồi…

Thương em, thương vợ nói thế thôi,

Mấy chục năm trường không hương khói

Kẻ lạ, người xa chốn đất người.

Đón anh về lại chốn quê cha

Nhà cũ còn đâu, vườn người ta

Anh, em tản mác người đôi ngã,

Biết cậy nương ai, hương sớm trưa.

Một nắm hương, tuy đã muộn màng

Dâng anh –  anh hỡi chốn suối vàng

Cũng là huynh đệ, tình máu mủ

Cao vọng hồn anh cõi niết bàn.

Ngày 13/3/2008 – Ngày tìm lại mộ anh

Nhờ nhà ngoại cảm, chị Năm Nghĩa.

Một thoáng Tây Nguyên

Anh lên lại Tây nguyên
Mùa hè hoa phượng đỏ
Lối mòn xưa nho nhỏ
Hoa nắng lung linh, gợi nhớ thuở chúng mình

Ngày ấy hè tan đón thu về trong phố cũ
Em xa trường, xa tuổi học với người thân…
Đã đến nay, chừng ấy bốn mươi năm
Cô gái trẻ thành … người xưa xa vắng.

Ai vẫn nhớ ngày nước mắt ướt đẫm
Buổi chia tay hoa phượng rụng đầy thềm…
Trong tơ vương ai đó gọi tên em
Em vất vưởng không muốn rời phố nhỏ.

Hoa phượng nở, một ngày hoang tàn lạ
Gọi tên em… em ngảnh mặt không chào,
Tuổi sáu mươi mà dạ cứ xôn xao
Giá ngày ấy chiếc xe đừng lăm bánh…

2017

Em vẫn ở trong tình tôi thơ mộng
Sáng thu nay sương nhỏ giọt bên thềm
Áo em tím cho phút lòng anh ngưng đọng
Nụ cười xưa hoa nở, bóng người xưa.

Bốn lăm năm , sao vẫn như hôm qua
Buổi thẹn thùng tuổi thơ áo trắng
Em vẫn đứng bên hành lang lớp vắng
Phút nhìn nhau đắm đuối ấy ban đầu

Phút xao lòng rồi sẽ qua mau
Xuân đã chảy bên hai bờ hy vọng
Bến sông Ngâu… tấm hình ai trong mộng
Khi tuổi kia hai đứa bạc đầu

Chiều hôm qua anh vẫn bước đi mau
Trên phố cũ, tìm người xưa… xưa nhớ
Phút bên em chia tay sau giờ gặp gỡ
Hãy để yên trong một phút xao lòng.

Pleku 3.11.2019

Thế là bữa tiệc ngày 28 tháng này
đã hẹn rồi
không gặp mặt,
bữa tổ chức không thành,
vì không còn bạn… bạn ơi!

Chiều qua tin sét đánh, rụng rời
bạn thân thương đã rời cõi tạm.

Gió đã đổi chiều
cuốn sao thu rơi, lạnh lẽo
người về chốn bồng không một lời ước nguyện. Minh ơi!

Bạn bè đủ hết rồi
thiếu người trưởng nhóm…
chén rượu vui
thành chén tang thương;
bình hoa trắng học trò, thành bình hương vĩnh biệt.

Minh ơi!
bạn gái của chúng tôi ơi!
sao không nhớ thuở áo trắng học trò
chúng mình chung khoá học.
Rồi chiến tranh không từ một ai
Đứa ở lại
Đứa ra đi,
Xa lán của lớp học tranh tre,
Mình với bạn
Hai mươi năm sau, gặp lại
vẫn hồn nhiên như xưa,
Khi cái tuổi học trò nhớ lại… mi tau,
Nơi Sài Gòn trở thành nơi hội tụ chừng ấy năm.

Chiều qua
Chiều nay
Muôn chiều hội tụ
Bạn bè này, không còn Minh nữa, Minh ơi!

VŨNG TÀU. 15.10.2019

Mạnh ơi

Tao đi tìm mày đây, Mạnh ơi

Mi nằm đó sao mi không ra đón

Mắt tao ướt, sao lòng  tao trĩu nặng

Giận mà thương mi nằm đó bốn mươi mấy năm trời.

Ân Phú sáng tao đi lả tả mưa rơi

Cây phượng cũ chưa cành nào đâm lộc

Cây vú sữa sân trường năm mươi năm trước

Mi với tao đùa, làm gãy lá yêu thương.

Hơn bốn mươi năm mi nằm lại chốn tha hương

Phút ngã xuống, máu quyện đầu không lời trăng trối

Chốn núi rừng người ta, không hề hương khói

Một nấm mồ, nơi ấy chẳng có phượng đâu.

Đón mi về lại quê cha, nơi ấy có Ngàn Sâu

Nơi Bến Vụng mày với tao từng chơi đom đóm

Đom đóm Bến Vụng giờ tìm  đâu thấy

Bởi thiếu mi sau buổi chiều đi học về.

Hai đứa mình trang lứa với nhau

Chưa học hết phổ thông vào rừng chiến trận

Mi xa quê trước tao vài tháng

Mi không trở về, bến cũ vẫn chờ mong.

Tao vào tận Kiên Giang đón mi

Mi nằm đó hồn chưa thanh thản

Một nấm mồ hương tàn khói lạnh

Anh Minh khóc em, Mẫn Mại tái tê lòng.

Dậy về đi với Xoan, Mạnh ơi

Khi ra đi em còn tuổi chập chờ chập chững

Còn tranh mẹ củ khoai đưa tiễn

Nay đã thành ông em, vào đón ông anh về.

Anh, em đón bạn về chốn quê cha

Sông Ngàn Sâu xưa vẫn chảy hiền hoà

Rú Mồng Ga vẫn ngóng cao cổ đợi

Bốn mươi mấy năm rồi mà bạn  chưa về tới nhà.

Tha thiết hương đời, thương bạn lắm bạn ơi !

Tôi về quê mỗi lần lên ghành Trộ Đó,

Cứ mỗi lần bít sim trong rú

Lại nhớ bạn xưa, xa thăm thẳm trong lòng.

Chủ nhật 8/4/2018

Chị ơi

Gửi Minh thân thương

Ngày Thanh Minh em đến quê anh thăm chị,

Tiết Thanh Minh này buồn tủi lắm chị ơi,

Em mất chị, không nói nỗi nên lời

Rét Nàng Bân ai sinh ra mà mưa thảm thiết thế.

Mới năm mươi ngày chị về ăn tết

Cha gặp con, em gặp chị chốn  quê mình

Ân Phú đang còn hơi ấm rượu ngày xuân

Mà chị đã trở thành người thiên cổ.

Ôi chị Phượng ơi!  trái tim em máu rỉ

Đau đớn lòng cha chưa trọn được ngày vui

Tưởng chị về quê tụ họp sum vầy

Bình hoa tết thành bình hương vĩnh biệt.

Chị Phượng ơi!

Mấy chục năm trời chị em thắm thiết

Cảnh tha phương chị mong mỏi quê nhà…

Nhớ cảnh quê ta khoai sắn cũng chia

Chị lúc mô cũng dành mình phần ít ỏi.

Nhớ những ngày nhủi tép Đồng Ao trước cửa,

Chị kho vỏ tắt cay, em nhọong nhẹo không ăn

Tép thì còn, vỏ tắt tìm nỏ thấy

Bởi vì chị xa quê, đi lấy chồng đất nhà người.

Xốn xang trong lòng, đau xót quá chị  ơi!

Ra thăm chị, chị chỉ còn trong ảo ảnh

Người chị hiền ơi, lòng em trĩu nặng

Tiết Thanh Minh này, sao về quê mà chị không đan áo cho chồng ?

Tháng 3 al.2018

Thế Phiệt – thay lời đau thương của Minh

Ân Phú, nếu một mùa hè tôi không trở lại

Ve vẫn râm ran kêu, chim chích vẫn đầy đàn

Bến đò vẫn như xưa, nhưng không còn ai đứng đợi

Vườn cam tàn, bến phủ những rêu phong.

Ôi hoàng oang, hoàng oanh

Con chim nhỏ không còn líu la líu lót

Con cu rừng không còn “bắt cô trói cột”

Trời vẫn cao, nhưng thiếu những áng mây vàng.

Mùa hè năm xưa, tháng sáu khi tu hú kêu ran

…tôi khóc,

                   tiếng khóc chào đời

Khi lửa chiến tranh mới tắt,

Khi đất nước còn hai miền nam – bắc

Sau cải cách tang thương !

Mười năm sau, lửa vẫn đỏ nơi cả hai chiến trường

Tôi đến lớp, đầu đội mũ rơm vai mang sách

Lòng cứ nghĩ rằng, đất nước bị xâm lăng…

Không hiểu ai đã gieo rắc, phung phí sự an lành .

Súng vẫn nổ ở miền nam khi hiệp định Paris bị phản bội

Những đứa con trẻ cuối cùng bị vét đi, cho chiến trận máu xương tăm tối,

                                            rời tổ ấm… tôi đi.

Mẹ gạt nước mắt thương …. mong … chờ…

  lòng sầu bi… mòn mỏi những đêm trường.. giá lạnh.

Ngày về lại, vẫn lê thê bên bến cũ

Mái đò xưa im tiếng kẻ gọi người chờ

Sông vẫn chảy mà chẳng thấy người xưa…

 li biệt……….. !

Con đa đa kêu thương…

Bên nấm mồ người từ viễn phương…

về lạ cố hương…

Theo làn khói vấn vương…

                                   không định một nẻo đường.

Tháng 1. 2018

Tháng Tám quê mình mưa gần như không nghỉ
Ngàn Phố, Ngàn Sâu không giữ nỗi cánh bèo
“Ta nằm nghe những giọt trời rơi vỡ”
Nỗi nhớ ngập tràn những tiếng ếch kêu.

Những mái nhà chứa củi rác, củi rều
Đôi bờ cũ bây giờ như rọng quá
Tiếng ếch kêu đốt lòng ta nỗi nhớ
Những bạn bè giờ mỗi đứa một phương.

Đã bao năm chung một mái trường
Ta quen những: mày, tao, chi, tớ
Tiếng ếch kêu gọi ta về một thuở
Tuổi học trò phượng đỏ những ước mơ.

Đã qua rồi cái tuổi ấu thơ
“Tóc đã trắng một phần sương khói
Tiếng ếch kêu khiến lòng đau nhói”
Thương nhớ bạn bè thăm thẳm xa quê

Trần Trọng Cầu 
28/8/2005

Đọc thơ bạn, chợt có tin bão xa
“Tháng Tám quê mình mưa gần như không nghỉ”
Chuyến bay về Vinh sáng nay báo hoãn
Chuyện về quê…

                                   … trong mơ.

Ôi quê hương bao buổi chiều Thu
Những cơn mưa giông nước tràn ngập bãi
Tan buổi học về trễ đò… lũ tới
Bọn chúng mình làm sao sang sông?

Bao năm rồi bến vẫn chờ mong
Những chuyến đò về sau giờ tan lớp
Bọn chúng mình cùng chung khóa học
Bạn tiễn tôi sang sông tòng quân.

Bạn cũ đâu rồi… ba mươi năm ngớt tiếng bom rơi
Mình vẫn xa quê làm người viễn xứ
Những chuyến đò quê tràn đầy nỗi nhớ…
Mơ về ngày cắp sách tới trường.

Chúng mình xa thăm thẳm quê hương,
Gợi những chiều Thu mây vờn xóm núi
“Tiếng ếch kêu khiến lòng đau nhói”
Tóc đã bạc màu theo gió sương.

Mơ chiều nay…
                         mơ chiều thu quê hương.

Nguyễn Thế Phiệt
12/9/2006

Gửi Phiệt


Nhận thư bạn sau những ngày chống bão
Trời Thu quê thêm sắc nắng tươi hồng
Ôi những tiếng gọi đò xưa vọng lại
Càng thiết tha trên mỗi chữ, mỗi dòng.

Kỷ niệm học trò- kỷ niệm một dòng sông
Để đến hôm nay đó trông đây nhớ
Bến đò cũ, mái trường xưa còn đó
Mà bóng tri nhân thăm thẳm một vùng trời.

Mặn muối, cay gừng da diết lắm người ơi
Dòng Ngàn Sâu vẫn ngàn thương ngàn nhớ

Nước Sông La như mắt chờ thuở nọ
Núi Mồng Gà vươn cổ ngóng người xa

Ôi chiều nay, chiều nay như mơ
Nhận thư bạn bồi hồi xao xuyến quá
Năm mươi tuổi ngỡ mình như trẻ nhỏ
Bâng khuâng hoài như lỡ chuyến đò xa.


Trần Trọng Cầu

Câu muối mặn, gừng cay- người ơi da diết lắm
Để hôm nay đây ngóng đó trông
Mỗi lá thư đi thăm thẳm bóng Tri Nhân
Bến đò cũ, mái trường xưa nhớ quá.

“Nước Sông La như mắt chờ thuở nọ”
Chuyện sang sông bâng khuâng buổi học về
Tiếng gọi đò, da diết cảnh xa quê
Nơi bến đợi, người xưa xa vắng.

Kỷ niệm học trò, những chiều thu gió lặng
Tải thuyền đầy bao nỗi nhớ thương
Đã xa rồi buổi cắp sách tới trường
Gửi nơi ấy đời trai bao ước vọng…

Chiều Thu nay biển Nha Trang gió lộng
Cánh buồm khơi… xao xuyến nhớ quê nhà
Lòng bâng khuâng khi nhận lá thư xa
Bến đò cũ, mái trường xưa – nhớ quá.


Nguyễn Thế Phiệt
Nha Trang 2/10/2006

双寿

和韵阮先生

鸡山叙僻阮贤公

皆世玄知曰曰翁

育子养孙声白事

教人名著处蓝鸿

朋友四方情深厚

门生到处谢知功

两时受景耆双寿

世间那竟数一翁

Kê sơn tự tích Nguyễn hiền công

Giai thế huyền tri viết viết* ông

Dục tử dưỡng tôn thanh bạch sự

Giáo nhân danh trứ xứ Lam Hồng

Bằng hữu tứ phương tình thâm hậu

Môn sinh đáo xứ tạ tri công

Lưỡng thời thụ cảnh kỳ song thọ

Thế gian na cánh sổ nhất ông

Nơi Mồng Gà có người nhân nghĩa

Nguyễn Tiến Xương, ai cũng biết tên thầy

Dạy cháu ngoan, đẹp đời thanh bạch

Luyện trò hay, người thầy giáo sáng danh.

Tình bè bạn bốn phương nghĩa trọng

Trò muôn nơi lớp lớp tri ân

Xuân nay song thọ thất tuần

Thầy cô thụ hưởng trọn phần công danh

五尺謙碑在野鄰

遠孫建造墓前人

一丘清草芳苛岸

萬古鷄冠山水雲

芝草長松生此處

平區高地保威靈

遠宗第一高祖考

後世知恩義生成

 Nguyễn sỹ Ưu

Hậu thế tri ân đề bia

Bến cũ Mù U sen ngát hương

Chân Sơn gò đống cõi vô thường,

Âm phần Tiên tổ cao lăng tẩm

Hậu thế sum vầy tự bốn phương.

Xây miếu bồi lăng, ơn nuôi nấng

Tạc đá ghi công, nghĩa sinh thành,

Bồng Lai Tiên cảnh Tiên hiền ngự

Trì hộ dương nhân hưởng phúc lành

Đinh Dậu, Quý hạ -2017 – Đời thứ 10 trùng tu khu mộ tổ lần 2

Bài thơ của ông Nguyễn Hữu Đam

Kính dâng hương hồn người anh cả  sống trọn đời với tài năng và đức độ . 

Mỗi lần về lại chốn vườn xưa 

Cảnh cũ bâng khuâng tuổi ấu thơ 

Ta lớn lên rồi người mỗi ngả 

Giờ đây về lại cảnh bơ phờ 

Mấy gian nhà lá thuở đời can 

Để lại cháu con đã cách tân 

Mái ngói rêu phong còn đậm bóng 

Người anh tài nghệ nay đâu còn? 

Lòng ta man mác nỗi niềm xưa 

Cảnh sống vui vầy với mẹ cha 

No đói quanh năm cùng nhẫn nhục  

Cháo rau, khoai sắn với dưa cà… 

Hôm nay ngày giổ người anh cả 

Vắng bóng anh đi đã một năm 

Nhà vắng buồn tanh hương khói lạnh 

Vườn xưa lối cũ cảnh âm thầm. 

 20/3 a.l năm Mậu thìn -1988

园故月明

深江屋水一水江

鸡山岭望两重山

阮家世力荣蕃衍

园故松风水月皖

 Vịnh “Vườn xưa”

Giang thâm, Ốc thủy nhất thủy giang

Kê san lĩnh vọng lưỡng trùng san

Nguyễn gia thế lực vinh phồn diễn

Viên cố tùng phong thủy nguyệt hoàn.

Thế Phiệt

…Cảnh đời gió gió, mưa mưa
Buồn trông, ta phải say sưa đỡ buồn
Rượu say, thơ lại khơi nguồn
Nên thơ rượu cũng thêm ngon giọng tình
Rượu, thơ, mình lại với mình
Khi vui quên cả cái hình phù du
Trăm năm thơ túi, rượu vò
Nghìn năm thi sĩ, tửu đồ là ai?

Tản Đà

Hận

Viết cho Phiệt

Gần sáu chục muốn quên chữ hận

Sao cuộc đời lại lắm trớ trêu

Quanh mình, mình chẳng hận ai

Hận ngay thằng  bạn bấy lâu hiểu lầm

Mình cứ tưởng chung mâm với hấn

Để nói lên dài ngắn tâm tư

Ai ngờ hắn cứ ruột lừa

Bao nhiêu chuyện xấu hắn đưa làm quà

“Rượu mình uống hắn cho rượu toọc

Thơ mình làm hắn bảo thơ ai”

Chém cha cái kiếp làm người

Sao gặp thằng bạn chó đòi thế ru

Ngày 20/9/2012

Người mang nỗi hận

Hồi  hận

Giỡn với Cầu

“Như nàng lấy hiếu làm trinh

Bụi nào cho đục được mình ấy vay”

Trách Tố Như vì Kiều phận bạc,

Đem gương trinh chác tấm lòng vàng.

Trách Hy Văn vì chuyện  đàn ông,

Mà câu nệ, hiếu – trinh lẫn lộn.

Đời chuyện rượu  dở hay bàn luận

Rượu tạc – thù, không biết chước với ai?

Cứ sớm mai ngủ dậy, toọc hoài

Để mang tiếng “say sưa với rượu”.

Rượu nên uống như ông họ Đỗ 

“Khúc Giang” thi tửu – cổ lai hy

Áo bên sông ông cuốn lại lúc triều hồi

Nợ tiền rượu, nào ai chẳng có.

Rượu cũng uống như ông họ Lý

Vạn chung rồi vẫn thiếu với tri nhân

“Tương tiến tửu” …

vạn tình “tương tiến tửu”

Ôi Cầu lang, Cầu lang chàng thấu hiểu

Đêm trăng thanh gió lộng bến Thâm Giang

Túy ngọa với ai ?  thơ – rượu luận bàn.

“Quân mạc hận” … cổ kim thi với tửu.

MONG MỎI UY VỀ

Uy có quê, như tôi có một quê như Uy

May mắn hơn Uy tôi vẫn có vườn quê, vui với chim chào mào mỗi sáng

Có bến sông để nhớ ngày xưa mẹ từng lặn lội

Bắt con tôm con cá mỗi trưa hè .

Cha ông tôi từng là lớp Nho gia

Như ông của Uy, nhưng chưa dính vào năm phần trăm, thời cải cách,

May mắn … nhiều đất, nhưng không “bị” thành địa chủ, phú nông.

Nhưng ruộng đồng bị cải cách cướp sạch

Vẫn còn “vườn xưa” cho tôi được cắm lại một nóc nhà.

Tôi gắn với quê, như con trâu gắn với ruộng đồng

Ăn cỏ đồng, nên cố mang thêm cái ếch trên vai

Chắt lọc lại tinh tuý của chữ nghĩa cha ông mình đã có trong sách

Trả cho cha tôi mấy chữ “ô hô! tam thốn khí tại, thiên ban dụng”

Để khỏi “nhất đán vô thường vạn sự hưu”

Gia tài tôi vẫn còn bến, còn sông

Còn những lối đi về bên xóm nhỏ,

Nhưng sông chảy không còn trong veo như xưa nữa

Như lòng người… sau những cuộc canh tân.

May cho tôi ở lại quê vẫn có Thắng, có Vinh

Có Thiều Tùng… mỗi lần Uy về hội ngộ

Quán em béo, vẫn là nơi hò hẹn

Mỗi lần Uy ý ới gọi bạn bè…

“Đời vẫn như sông, hai phía lở bồi

Trang sử đất nhuộm đầy nước mắt và máu”

Mỗi lần về, Uy lại xa … cho lòng tôi đau đáu

Không còn anh em, nhưng tổ tiên vẫn mong mỏi

những đứa con như chúng mình.

Thế Phiệt

和王維意:

行年過半生

心事付雲山

孝在歸鄉路

閒從酒與詩

水窮非盡處

雲起是歸時

一笑逢樵叟

山深不問期

HOẠ VƯƠNG DUY

Hành niên quá bán sinh

Tâm sự phó vân sơn

Hiếu tại quy hương lộ

Nhàn tùng tửu dữ thi

Thuỷ cùng phi tận xứ

Vân khởi thị quy thì

Nhất tiếu phùng tiều tẩu

Sơn thâm bất gian kỳ

VỊ NGỘ TƯƠNG ÁI HÀ THÀNH

市在門前閙,月來門何閒

Thị tại môn tiền náo,

Nguyệt lai môn hà nhàn.

Trách Hy Văn chẳng biết đến thị nhàn 市閒

Nên tưởng náo 閙 cảnh đông vui chữ 市 thị.

Đời ngủng ngẳng chốn thị thành mà quý

Sáu lăm rồi vẫn ngược xuôi kiếm nguyệt trung môn 閒,

Mới hôm qua ngồi với bậc tao nhân,

Tối nay lại mày tao chi tớ người tri kỷ

Đời là sướng bởi chưng vị ngộ 未遇

Hỡi ai ơi đừng phung phí chữ nhàn 閒

Chữ Nhàn đâu phải Thiên ban!

鳳兮鳳兮歸故鄉,

遨遊四海求其凰。

時未遇兮無所將,

何悟今兮昇斯堂!

有艷淑女在閨房,

室邇人遐毒我腸。

何緣交頸為鴛鴦,

胡頡頏兮共翱翔!”

“Phượng hề phượng hề quy cố hương,

Ngao du tứ hải cầu kỳ hoàng.

Thì vị ngộ hề vô sở tương,

Hà ngộ kim hề thăng tư đường!

Hữu diễm thục nữ tại khuê phòng,

Thất nhĩ nhân hà độc ngã trường.

Hà duyên giao cảnh vi uyên ương,

Hồ hiệt hàng hề cộng ngao tường!

TƯ MÃ TƯƠNG NHƯ”

NGHẸN NGÀO

Khoa ơi! Khoa đã về nơi bến cũ

Khao khát trăm năm, không trọn một chuyến đò

Đò xuôi bến, đưa bạn về nơi ấy

Yên Cường xưa, không nhà nữa… Trảng Bằng ơi.

Công trình dở, trên trang dòng Gia Phả

Bạn nằm xuống…

Vẫn chưa xong , cuốn lịch sử một cội nguồn

Mà bấy nhiêu năm đau đáu …

Nơi Vũng Tàu , tối hôm qua

Sét đánh bên tai. Khi nhận tin… bạn rời cõi tạm.

Cơn gió lạnh giữa trưa hè tháng Sáu

Gió, cây không đu đưa một tiếng hát – cây đàn

“Có phải quê mình giàu nghĩa giàu tình…” còn ai hát nữa

Không bạn ơi!

Về Ân Phú đi Khoa ơi!

Để hát thêm một lần “tình ca Ân Phú”

Nghẹn ngào quá

Chữ … đêm nay không còn …

tả hết lòng mình.

Bạn hãy yên giấc ngàn thu

Bảy mươi năm cũng là cõi tạm.

Thế Phiệt

TÂY NGUYÊN – NGÀY ẤY HIỆN VỀ

Trở lại Tây Nguyên, mùa hè thương nhớ

Hoa vẫn như xưa, chim ríu rít trên cành,

Trời xanh thẳm, một vầng mây lẳng lặng

Gió liêu xiêu, xa thẳm ngày ấy hiện về.

Năm mươi năm thoáng thoắt những đam mê

Tình đằm thắm của tuổi vào đời thơ ấu

Bạn bè tôi,Trung, Đàn, Lý, Ngọc, Lượng…những người bạn yêu dấu,

Kỷ niệm xa, xa lắm,

những mái tóc xưa, nay đã lốm đốm bạc màu.

Ngã ba Hoa Lư chẳng ai nhắc đến tên đó nữa đâu

Những người em thơ từ buổi ban đầu,

Vẫn phụng phịu yêu những lời trách mắng…

Buổi rời xa chốn cũ ấy… bao nỗi thân thương.

Vẫn như xưa… chiều ta lang thang góc phố, tha hương

Ai đưa đón… ai nắm chặt tay ai -những bạn bè… người lính

Không còn nữa Chiêu ơi! hồn cố quận,

Đường Minh Thái đi, sao bạn chẳng hẹn hò!.

Trở lại chốn này lòng ta nặng trĩu mơ say

Những cây thông, không còn tiếng vi vu trước gió

MỘT NỖI NIỀM

Dòng sông, quê, như ai vắt cạn cả đôi bờ

Cánh cò xa về, bay vật vờ trước gió

Lòng trải nặng trong làng quê, tình nghĩa

Chớm hạ về heo hắt cảnh hửng hờ.

Tôi không cô đơn giữa nơi quê tôi đã sống ngày xưa

Nhưng bơ vơ khi mỗi chiều tà tìm về tình nghĩa

Ve sầu kêu giữa mùa hè hoang vắng

Cây cau đầy vườn như khắc khoảnh cô đơn.

Bao năm về…, khi tình bạc, chiều tím anh em,

Không mong đợi đi trở về tuổi thơ nơi vườn cũ

Câu bến đợi đau …cơn ai mong đợi

Tiếng cha ông gây não ruột đơn thương, hai chữ gia đình.

Kẻ lạnh lùng là gió và mây chăng?

Hay hương sắc cầu vòng chuyển sang màu tím

Chiều mưa lạ làm hồn ta chợt tỉnh

Đừng vu vơ trong não cảnh anh em.

Gió đã xoay chiều…

Không còn ảo cảnh năm mươi năm.

Thế Phiệt

Chiều Ân Phú

Tháng 5.2025

Biển Hồ vẫn trong veo áng mây vờn núi đỏ

Đưa ta về … nỗi nhớ, buổi chiều qua.

Pleiku, 24.6.2025