Gửi người Ân Phú yêu thương:
Ta đi vu vơ trong suốt bốn mươi lăm năm
Lòng đau đáu về nơi quê Cha đất Tổ,
Nơi ấy, con sông Ngàn Sâu dập dờn sóng vỗ
Nơi hương cau vẫn đưa thoang thoảng mỗi sáng tiếng ru hời.
Bóng dương tà gác núi chiều hôm
Con tu hú kêu dục lòng hối hả
Nơi xóm cũ không còn cái tên cũ,
Bến quê xưa, vắng tiếng gọi đò về.
Chỉ còn bâng khuâng trinh nữ, thẹn thùng quê
Con sông Ngàn Sâu vẫn lững lờ xuôi chảy
Trang sách cũ gợi lòng đất trìu mến
Một cảnh xa xưa thấp thoáng một Kẻ Bòong.
Mảnh đất hiền đã thấm máu cha ông
Sáu trăm năm khi người xưa dựng trại,
Cái Trại Đầu, đầu tiên miền sơn cước ấy
Khi cha con song trạng không khuất phục Ngô thù.
Sử Hy Nhan đã nằm xuống đây
Năm một ngàn bốn trăm hai mươi mốt (1421)
Tháng Bảy xưa chắc mưa rơi thảm thiết
Giọt mưa quê thánh thót chữ Trại Đầu.
Sáu trăm năm rồi, đất nước diệt Ngô
Đất Trại Đầu trở thành nơi Dân Ân Quốc Phú (民殷國富)
Hai từ ÂN PHÚ lẫy lừng vang mãi
Gắn với tên mười hai vị tôn thần.
Những rú Trộ Voi với cồn Đội Đèn
Nơi cồn Vại quan Bà hiển thánh
Đền Nhà Bà xưa, một thời hưng phế
Tiếng vọng người đi mở cõi thuở hoang vu.
Ôi quê hương, ngậm ngùi lịch sử chừng ấy năm
Mười tám vị tiên hiền xếp bút nghiên đi về Nam phương,
Những tên người Trần Tiết Việt, Trần Thanh Đốn
Cùng Hy Nhan, Đức Huy lịch sử oai hùng.
Ta vẫn nợ đời chép sử sáu trăm năm
Dựng lại miếu thờ Tiên hiền mở cõi,
Hỡi anh linh ngàn năm cố Quận
Cho lòng con thương, được thanh thản mỗi chiều về.
Sài Gòn, 1/7/2019
THẾ PHIỆT
Leave a Reply